Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

Những điều chúng ta học được từ cuộc sống khi trưởng thành

Chúng ta học được cách phải tỏ ra mình mạnh mẽ, ngay cả lúc bản thân đang yếu đuối nhất và có nhiều tâm sự nhất.
Bởi vì ta có yếu đuối thì để cho ai xem cơ chứ? Giữa cuộc đời đầy rẫy những kẻ lạ lẫm này, chẳng có ai thực sự muốn vì bạn mà bỏ ra hết tâm can để quan tâm đến sự yếu đuối của bạn, hay tìm cách chữa lành nó. Tất cả những gì mà người ta có thể làm cho bạn chính là đưa ra cho bạn vài lời khuyên, hay an ủi bạn bằng đôi ba câu, thế rồi thôi, họ sẽ nghĩ rằng bạn rồi cũng ổn hơn thôi.

Thậm chí, có những lúc ta còn muốn khóc thật to giữa cuộc đời rộng lớn, nhưng lại chẳng dám khóc vì sợ hãi rằng người ta rồi sẽ phát hiện ra sự yếu đuối của mình, để rồi bàn tán, soi mói và bình phẩm những lời lẽ khiến ta buồn lại càng thêm buồn. Trên tất cả, ta học được cách giữ cảm xúc thật lại cho bản thân, bởi trong thời đại ngày nay có rất nhiều người coi cảm xúc chân thật của người khác giống như là một trò đùa. Nhỡ ta trao lầm cảm xúc chân thật của mình cho một người nào đó mà họ lại không biết trân trọng, ta sẽ tổn thương và đau khổ biết nhường nào và tâm sự trong ta sẽ chất chồng thêm nữa.
Rồi ta cũng học được cách phải thật lạc quan, ngay trong khi xung quanh ta chỉ toàn là những bế tắc và khó khăn trong cuộc sống.
Chúng ta không chấp nhận cảnh bị cuộc đời đánh bại thêm bất cứ lần nào nữa, vì thế mỗi lần gặp khó khăn, ta lại tự tìm cách động viên chính mình bằng câu nói "Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi!". Không chỉ thế, ta cũng luôn tin tưởng rằng rồi mọi chuyện cũng sẽ ổn thật. Mà dẫu như mọi chuyện có không ổn thì cũng có làm sao, ta đều phải tìm cách vượt qua nó và tiếp tục bước về phía trước thôi. Cuộc đời còn lắm chông gai, vài ba thử thách, khó khăn thì đã là gì cơ chứ? Chúng ta đâu thể cứ mỗi lần gặp khó khăn thì lại buông xuôi tất cả. Vì khi buông xuôi tất cả, cũng có nghĩa là ta đang tự buông xuôi chính bản thân mình.
Chúng ta còn học được cách hy vọng, trông chờ vào một thứ gì đó, dù những nỗi hoài nghi, lắng lo và sợ sệt cứ đang bủa vây lấy mình.
Dẫu biết hy vọng có thể sẽ chỉ đem lại thất vọng, nhưng làm sao chúng ta có thể sống và tiếp tục tiến về phía trước trong khi chẳng mang trong mình nổi một niềm hy vọng nào cả?
Kể cả những lúc làm chuyện này, chuyện khi, bắt đầu triển khai kế hoạch này, hay quyết định một lựa chọn quan trọng, nếu cứ hoài nghi thì làm sao ta có thể thành công trong cuộc sống? Sự hoài nghi và đắn đo là đúng, nhưng nếu trong bất cứ chuyện gì ta cũng đều sợ sệt như thế thì lâu dần ta sẽ trở thành một kẻ nhu nhược. Hãy quyết đoán và hy vọng mọi chuyện sẽ xảy ra theo chiều hướng tích cực, đừng sợ hãi vì nỗi sợ chỉ làm ta trở nên yếu đuối hơn. Dẫu kết quả sau những lần hy vọng có là gì, thì đều nên xem đó như là một bài học hay thành tựu trong cuộc sống của mình.

Khi tưởng thành, chúng ta học được rất nhiều bài học từ cuộc sống. Có những bài học thật vui vẻ và hứng thú, nhưng bên cạnh đó chúng ta cũng phải chấp nhận việc đối mặt với những điều mà bản thân không hề mong muốn. Nhưng cuộc đời nào có bao giờ cho ta sự lựa chọn gì?
Hãy luôn nghĩ đơn giản, làm đơn giản, đừng quá phức tạp mọi thứ, cuộc đời sẽ tự nhiên thanh thản và vui vẻ hơn rất nhiều lần.

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

Cái kết không thể “đắng” hơn cho cô nàng phá thai 4 lần với bạn trai 6 năm

Nhi và Dũng yêu nhau từ năm thứ hai đại học. Hai cô cậu sinh viên xa gia đình, thiếu thốn tình cảm đã tìm thấy sự an ủi, động viên và hơi ấm từ nhau. Tình yêu lúc ấy là tình yêu trong sáng và vô tư vô cùng. Nào ai quan tâm nhà anh có điều kiện hay không, bố mẹ em làm nghề gì. Chỉ là thấy hợp nhau, thế là yêu thôi.
Năm thứ 3 Đại học, Nhi sợ hãi, hoang mang tột độ khi phát hiện mình có thai. Hai người những lúc bên nhau đã không làm chủ được mình, cũng chẳng biết phòng tránh. Dũng cũng hoảng lắm. Bây giờ làm sao mà cưới? Học hành dang dở, gia đình không có điều kiện, lấy gì nuôi con, rồi cuộc sống sẽ đi về đâu? Nhi nghĩ đến bố mẹ vun vén cho mình đi học, giờ lại lấy chồng sinh con thì khác gì hất hết công lao, tâm huyết của bố mẹ xuống sông xuống bể. Cuối cùng cả 2 đi đến thống nhất sẽ bỏ đi cái thai này. Dũng đưa Nhi tới một phòng khám tư tồi tàn để bác sĩ làm một vài thủ thuật, kết thúc một mối lo ngay ngáy.
Năm thứ 4 Đại học, giữa lúc bộn bề khóa luận tốt nghiệp, Nhi lại phát hiện mình có thai. Cũng bởi Dũng không muốn dùng bao cao su mà lại “xuất ra ngoài” với lời đảm bảo “em yên tâm không thể có thai được đâu”. Nhi sợ hãi vô cùng. Dũng thì vẫn một mực không muốn giữ lại đứa con vì “mọi thứ đã ra đâu và đâu đâu em”. “Anh hứa, khi nào có công việc ổn định, sẽ cưới em làm vợ. Mình rồi sẽ có những đứa con khác mà, em yên tâm”, Dũng nói như đinh đóng cột. Nhi ngậm ngùi chấp nhận, vì bản thân cô giờ không lo được cho con, Dũng cũng chưa, vậy sinh con ra thì biết làm thế nào?


Ảnh minh họa
Ra trường đi làm được 1 năm, lúc công việc của 2 người vẫn chưa ổn định thì Nhi một lần nữa có bầu. Rõ ràng cô đã uống thuốc tránh thai khẩn cấp, nhưng chẳng hiểu sao vẫn “dính”. Có lẽ cô để thời gian lâu, nên hiệu lực của thuốc giảm tác dụng. Nhi vừa lo, nhưng trong lòng cũng le lói tia mừng rỡ. Dù thu nhập chưa ổn định, nhưng ít ra đã đi làm, có lẽ cô và Dũng sẽ không phải bỏ đứa con này đi nữa
“Bây giờ tháng nào anh cũng phải gửi tiền về cho bố mẹ sửa sang nhà cửa với để bà nội chữa bệnh, bản thân anh còn phải chi tiêu tằn tiện mới đủ sống. Giờ thêm một đứa trẻ, anh thực sự không cáng đáng nổi. Em có lo được không? Nếu em lo được thì hãy giữ lại! Bây giờ anh cũng chưa có tiền làm đám cưới đâu, anh đang muốn điên đầu về tiền đây, em lại tặng cho anh thêm một mối lo to tướng này nữa”, Dũng cáu kỉnh nói. Nhi buồn vô cùng, khóc như mưa. Đúng là hoàn cảnh của hai người không sáng sủa gì, nhưng chẳng lẽ hết lần này tới lần khác phải bỏ con đi hay sao?
Dũng thấy người yêu khóc thì lại quay ra ngọt nhạt dỗ dành, hứa hẹn đủ điều. Cuối cùng, Nhi tiếp tục gật đầu đồng ý với phương án phá thai của bạn trai. Lần thứ ba bỏ thai, Nhi tự hứa với lòng mình, nhất định sẽ không có thêm lần nào nữa. Nếu có mang thai, thì bằng giá nào cô cũng sẽ giữ con lại.
Hai năm sau, lúc này Dũng và Nhi đã bên nhau được sáu năm. Bao đắng cay, vất vả, bao ngày tháng cực nhọc, bao thiếu thốn khó khăn đã cùng nhau vượt qua. Nhi tưởng như mình sẽ gắn bó với Dũng không xa rời. Anh sẽ là chồng cô, không thể là ai khác được. Chính vì thế khi biết mình một lần nữa mang thai, cô vui mừng khôn xiết. Hiện tại tuy cô và anh chưa phải có điều kiện gì, nhưng nuôi một đứa trẻ, hai người cũng đủ khả năng rồi.
Thế nhưng Dũng chả hề vui mừng tẹo nào với cái tin ấy. Anh trầm ngâm một lúc lâu rồi cất giọng chán chường: “Đàn ông là phải phấn đấu sự nghiệp trước, rồi mới nghĩ tới thành gia lập thất. Bây giờ anh đã có gì trong tay đâu…”. Nhi ngầm hiểu ý tứ của Dũng. Nước mắt cô rơi lã chã, cô khóc cho thân phận mình, khóc cho đứa con xuất hiện mà không được bố nó chào đón. Cuối cùng Dũng thở dài, nói sẽ thưa chuyện với bố mẹ anh khiến tâm trạng của Nhi trong phút chốc vui vẻ hẳn lên. Cô sắp được làm vợ anh rồi!
Nhưng mấy hôm sau, Dũng không kiên nhẫn nói với Nhi: “Bố mẹ anh không chấp nhận một cô con dâu có chửa trước. Hàng xóm láng giềng biết sẽ cười vào mặt gia đình anh khi có một cô con dâu không gia giáo. Ở quê rất trọng sĩ diện, vì thế bố mẹ anh không nhượng bộ đâu. Nếu em còn muốn lấy anh, thì em phải bỏ cái thai đi, cuối năm mình sẽ cưới. Còn nếu em muốn giữ lại, thì một đám cưới là điều không thể nào đâu!”.
Nhi như từ thiên đàng rơi xuống địa ngục. Lời Dũng nói, khác gì bắt cô chọn giữa anh và con. Cô làm thế nào để quyết định được đây? Nhưng Dũng không cho cô thương lượng. Anh lấy bố mẹ ra để làm lí do ép cô. Cuối cùng, Nhi đành cắn răng một lần nữa bỏ con đi, để chọn lấy Dũng. Cô nghĩ đến đám cưới vào cuối năm với Dũng mà tự an ủi bản thân mình. Nhất định cô và anh sẽ có những đứa con xinh xắn khác, nhất định là thế!
Nhi có nằm mơ cũng không thể ngờ được, chỉ đúng một tháng từ ngày Dũng đưa cô tới bệnh viện bỏ đi giọt máu của hai người, anh lạnh nhạt nói ra lời chia tay. “Xin lỗi em, anh yêu người khác mất rồi”, Dũng buông lời ngắn ngủn rồi quay ngoắt đi không dây dưa gì thêm, mặc kệ Nhi gào khóc trong điên dại vì quá sốc và đau đớn. Sau đó Dũng công khai rầm rộ bạn gái mới của mình, là con gái của trưởng phòng công ty anh ta, người anh hết lòng theo đuổi mấy tháng nay.
Vậy ra tất cả đều là những lời dối trá để cô ngoan ngoãn đi bỏ cái thai – chướng ngại ngáng chân anh ta đến với tình mới, hơn đứt Nhi về điều kiện và sẽ là bệ phóng lí tưởng cho sự nghiệp của anh ta. Vậy ra người đàn ông cô yêu hơn chính bản thân mình sáu năm nay lại là một con người như vậy. Sáu năm yêu nhau, bốn lần bỏ con, giờ cô còn lại gì, có chăng là một vết thương sâu hoắm không bao giờ lành miệng…

Nếu thấy đời quá mệt, thì hãy cứ ngất đi một lúc!

Mọi chuyện trên đời này đều có thể sai lầm, và ai trên đời này cũng đều có thể vấp ngã, để rồi qua đó tự rút cho mình bài học để trưởng thành. Chúng ta trước khi trưởng thành đều là những đứa trẻ. Những đứa trẻ được cha mẹ bao bọc, được ôm ấp và vỗ về trong mái ấm gia đình.
Cho đến khi chúng ta lớn lên, vẫn mãi là những đứa trẻ to xác. Nhưng cuộc đời sẽ luôn biết cách vùi dập cho chúng ta tơi tả: từ công việc, học hành, cho đến tình yêu tuổi trẻ… Mọi thứ đều có thể đang rất tốt vào ngày hôm nay, nhưng lại nhanh chóng trở nên tồi tệ vào ngày mai. 
Vậy nhưng ngoài việc học cách chấp nhận, chúng ta sẽ không thể làm gì khác hơn. Hoặc là bật ô đi dưới trời mưa và trở về nhà sau một ngày dài mỏi mệt. Hoặc là dầm trong mưa và ướt sũng người, sau đó đón một trận ốm sốt thập tử nhất sinh. Là do chúng ta tự mình lựa chọn.

Có thể, vào thời điểm mọi chuyện dần trở nên khó khăn hơn, nụ cười của bạn không giúp mọi chuyện chuyển biến theo chiều hướng tích cực. Và nước mắt cũng không thể khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn được nữa, lúc đó là lúc bạn có nhiều tâm sự nhất. Nhưng chọn khóc hay cười là do bạn. Chọn ngồi im hay đứng dậy bước tiếp là do bạn. Và nên nhớ, thành công sẽ không đến khi bạn không đưa ra bất cứ sự lựa chọn nào!
Và đó là những gì mà chúng ta được nghe ra rả hằng ngày, từ mọi người xung quanh…
Nhưng nếu như mệt, thì cứ tạm tha cho mình được ngất đi một lúc!
Đã bao giờ bạn tha thiết điều đơn giản ấy chưa? Là quá mệt, quá áp lực, quá bức bối, quá chán nản, hay là quá tuyệt vọng… Như nhau cả thôi. Chúng ta vẫn cần một bước đệm để tĩnh tâm mình lại, để thư thả tâm hồn, và để đưa ra được những điều đúng đắn. 
Đôi khi chỉ là vài phút nghe một bản nhạc hay, vài tiếng xem một bộ phim nhẹ nhàng, hoặc vài ngày "trốn" khỏi thành phố xô bồ ồn ã. Chúng ta bỗng nhìn ra ngoài trời và ước ao có thể chao liệng như một cánh chim, xanh mơn mởn như một chiếc lá trên cành, và lãng du vô định như một cơn gió thoảng.
Chúng ta ao ước và khát khao tự do trong chính những ngày tuổi trẻ của mình. Là bởi chúng ta sợ đi sai đường, sợ những soi mói và móc mỉa trên đời mà không biết rằng người đời vẫn thường hay cay nghiệt thế!
Trong những phút giây mà chúng ta "bỏ mặc" cuộc đời, thì chúng ta cũng chỉ trở nên vô hình trong chốc lát. Cuộc sống này vẫn tiếp diễn, người người vẫn nối đuôi nhau đi, dù muốn dù không thì vẫn có hàng trăm cuộc hội ngộ lẫn chia ly… Nghĩa là, mọi sự vẫn thế, chỉ có "pin" trong tâm hồn bạn thì sẽ được "sạc đầy".
Chỉ cần không bỏ cuộc, thì chẳng có gì đáng sợ cả… 
Chúng ta sẽ không bỏ cuộc, không cho phép bản thân mình được bỏ cuộc. Mà chỉ là đang lùi một bước để tiến ba bước xa hơn, lại nhanh hơn. So với việc gồng mình trong vài giờ hoặc vài ngày ít ỏi, rồi kiệt sức hẳn. Thì việc tạm nhấn nút "pause" rồi trở lại mạnh mẽ hơn chắc chắn sẽ là một sự lựa chọn thông minh.